80s toys - Atari. I still have
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 27

 Chương 80: Âm mưu 2
Vừa vặn nhân cơ hội này giải quyết nàng.
Miễn được hậu họa sau này, cũng làm tốt việc Nguyệt quý phi giao.
Còn hoàng thượng và thái hậu bên kia, bọn họ dù sao cũng mặc kệ mọi chuyện.
Cho dù quan tâm, hắn cũng có cớ trốn tránh trách nhiệm.
Mấy chục quan sai phía sau hắn nghe xong phân phó. không dám chậm trễ, xông lên phía trước như ong vỡ tổ.
Mấy thị vệ bên người Cổ Lạc Nhi mắt thấy không đấu lại được, mà cứu binh lại chậm chạp chưa đến, gấp đến độ khó có thể diễn tả.
Cổ Lạc Nhi lại đột nhiên cười hì hì.
Ngón tay phải chỉ vào Phùng Thái Úy, cười nói: "Phùng Thái Úy, ngươi vu hãm người tốt, không sợ gặp báo ứng sao?"
Phùng Thái Úy không thèm để nàng vào mắt, chỉ xem nàng như đang chột dạ.
Trong lòng thầm cười, hay cho ngươi Cổ Lạc Nhi, lúc này ngươi chạy trời không khỏi nắng. Bản Thái Úy mới không sợ báo ứng.
Nếu như trên đời này thật sự có báo ứng, bản Thái Úy đã sớm nguy rồi, còn đến lượt ngươi ở đây nhắc nhở sao?
Cổ vặn một cái, nói: "Bản Thái Úy không làm việc trái với lương tâm, sao lại nói báo ứng?"
Không ngờ lời hắn vừa dứt, liền nghe thấy con ngựa đang cưỡi đột nhiên hí một tiếng đau đớn, chân trước khuỵu xuống.
Phùng Thái Úy bất ngờ không kịp đề phòng, hắn lại không có võ công, bị con ngựa hung bạo làm té nhào trên mặt đất.
Ngã bốn chân chổng lên trời.
Đau đến nỗi liên tục kêu gào.
"A ôi ôi, đau chết ta."
Người hắn mang đến cũng không dự đoán được biến hóa bất thình lình, sửng sốt một lúc lâu, mới nhao nhao xông lên phía trước dìu hắn.
"Thái Úy, ngài không sao chứ?"
"Đại nhân, có cần thỉnh đại phu đến xem không."
"Lão gia, tiểu nhân đỡ ngài dậy."
Lưng cùng mông Phùng Thái Úy đều đau đến giống như bị đao chém thành hai nửa, không dám nhúc nhích.
Vốn định nằm trên mặt đất, đợi đau đớn giảm đi chút ít, rồi mới đứng lên.
Nhưng thủ hạ của hắn không thể kịp thời đỡ hắn, trong lòng mỗi người đều sợ hãi, sợ bị hắn trách cứ trừng phạt, đều đã vội vã tiến đến hiến ân tình.
Ba chân bốn cẳng túm chặt hắn, chen lấn muốn kéo hắn dậy.
Bị lôi lôi kéo kéo, trên người càng thêm đau đớn.
Phùng Thái Úy đau đến trực tiếp hít vào, ngay cả kêu cũng không ra tiếng.
Hơn nửa ngày mới trở lại bình thường, xối xả kêu la thủ hạ một trận.
"Đồ hỗn trướng, không phải kêu các ngươi đến phá lâu sao? Còn đứng ngốc ở đấy làm gì? Tới phá cho ta, hung hăng mà phá. Không, đốt cho ta, đốt toàn bộ trà lâu này."
Không đốt thành tro bụi hắn liền không giải được hận a.
Lại nghe thấy tiếng cười trên nỗi đau của Cổ Lạc Nhi bên trên truyền đến.
"Phùng Thái Úy, ngươi đã gặp báo ứng rồi, làm sao vẫn còn không tỉnh ngộ? Chẳng lẽ, ngươi không sợ báo ứng càng lớn nữa sao?"
Hừ một tiếng, còn nói.
"Ngay cả ngựa cũng đã biết sai muốn quỳ xuống chuộc tội, ngươi là người, chẳng lẽ còn không bằng súc sinh hiểu lý lẽ sao?"
Trong đám người lại có người lớn tiếng gào thét ứng theo Cổ Lạc Nhi.
"Đúng vậy a đúng vậy a, gặp báo ứng rồi kìa."
"Thật không thể tưởng được, đường đường là một Thái Úy, mà ngay cả một súc sinh cũng không bằng."
"Còn không mau cút nhanh đi."
Mấy người còn lại từ trong cơn chấn kinh quá mức trì chậm, cũng bắt đầu xì xào bàn tán.
Nhưng, tiếng xì xào bàn tán lúc này càng thấp, thấp đến nỗi căn bản không thể nghe rõ.
Phùng Thái Úy biết, càng nhỏ giọng, càng chứng minh những người này đang nói bất lợi về hắn.
Nếu không, làm sao lại sợ bị hắn nghe thấy?
Phùng Thái Úy tức giận ngẩng đầu, nhìn Cổ Lạc Nhi trên bậc thềm đang khéo cười duyên, trong lòng hiểu được, vừa rồi nhất định là nàng đã giở trò quỷ.
Hắn đoán không sai, vừa rồi đúng là Cổ Lạc Nhi đã ám toán ngựa của hắn.
Cổ Lạc Nhi từ lúc ở trong trà lâu, đã giấu cơ nỏ của Lãnh Dạ đưa cho nàng ở bên phải ống tay áo.
Ban đầu cũng không hề muốn dùng nó.
Nàng lo trong số sai dịch Phùng Thái Úy mang đến có người biết võ công, nàng sợ bại lộ thân phận mình.
Nàng chỉ để ám khí phòng thân, nếu như bị người biết, khả năng tự cứu khi gặp nguy hiểm sẽ giảm bớt.
Nhưng chuyện quá khẩn cấp, nàng không ra tay không được.
Phùng Thái Úy chẳng những muốn đốt lâu, còn muốn bắt các nàng.
Nếu rơi vào trong tay Phùng Thái Úy, sẽ gặp phải chuyện gì, nàng không dám tưởng tượng.
Bởi vậy, vờ chỉ tay chất vấn hắn, trên thực tế là nhắm cơ nỏ giấu trong ống tay vào hắn.
Nhưng dù sao cũng đang ở trước mặt mọi người, Cổ Lạc Nhi không muốn bắn ngân châm lên người Phùng Thái úy.
Nàng không muốn dẫn thêm phiền toái, không muốn khiến Phùng Thái úy tìm được lý do bắt các nàng.
Bởi vậy, cơ nỏ thoáng chếch xuống, nhắm ngay vào ngựa Phùng thái úy đang cưỡi.
May là ống tay áo của y phục cổ đại khá rộng, tay Cổ Lạc Nhi giấu trong áo, động đậy tay chân một chút, căn bản không có người phát hiện.
Hơn nữa, nàng thần thương khẩu chiến với Phùng Thái úy, lực hấp dẫn của mọi người đều bị thu hút qua đó, ai cũng không nhìn đến tay của nàng.
Ngân châm chuẩn xác bắn vào chân trước của con ngựa, ngựa bị đau, chân trước quỳ xuống.
Phùng Thái Úy đương nhiên cũng ngã tứ chi chổng vó.
Lần trước Phùng Thái Úy bị Cổ Lạc Nhi dùng ngân châm bắn trúng vào mông, sau khi trở về đại phu chuyên trách của hắn hao tổn rất nhiều công phu mới giúp hắn lấy ra được.
Tiếp mấy ngày sau, hắn ngồi cũng không dám, buổi tối ngủ cũng chỉ có thể nằm sấp.
Hôm nay khó khăn mới dưỡng thương khỏi, lại bị Cổ Lạc Nhi cho một cú ngã, tức giận đến hai mắt tối sầm.
Biết rõ Cổ Lạc Nhi ám toán, nhưng sự tình nặng nhẹ, hắn không rảnh đi xem thương thế của ngựa, xem nó có phải cũng bị ngân châm gây thương tích không.
Nổi trận lôi đình phân phó thủ hạ.
"Yêu nữ này biết ám toán, coi chừng nàng. Nhanh, phóng hỏa đốt điếm cho ta."
 (điếm: tiệm, cửa hàng. Để nguyên bản cho xuôi tai)
Thủ hạ đang kinh hãi vì con ngựa không hiểu ra sao tự nhiên quỳ xuống, lại nghe Phùng Thái Úy nói Cổ Lạc Nhi biết ám toán, trong lòng kiêng kị nàng càng sâu hơn.
Mỗi người đều ưu tâm lo lắng, không dám liều lĩnh tiến lên.
Nhưng nếu không xông lên, lại sợ bị Phùng Thái Úy trách phạt, chỉ có thể bất chấp khó khăn, xô xô đẩy đẩy trèo lên trên bậc thềm.
Không phải giống như tới cướp bóc, thật giống đến ăn xin.
Phùng Thái Úy tức giận đến giơ tay lên, roi ngựa "Vun vút" rơi xuống vài người đang co ở phía sau.
Đau đến mấy người kia hút khí, nhưng không dám lên tiếng.
Cổ Lạc Nhi đã thông cảm với bọn họ, lại vì bọn họ cam tâm làm tay sai cho Phùng Thái Úy mà tức giận.
Bởi vậy, đứng trên bậc thềm, ngoảnh mặt làm thinh.
Một sai dịch trong đó rốt cuộc cũng nghĩ ra diệu kế vẹn cả đôi bên, hướng về phía Phùng Thái Úy đề nghị.
"Đại nhân, tiểu nhân có một chủ ý. Chúng tôi xông lên như vậy, nếu trúng ám toán của yêu nữ này. chúng tôi bị thương là việc nhỏ, nhưng chỉ sợ không thể kịp thời hoàn thành nhiệm vụ của đại nhân giao cho."
"Hứ? Ngươi có ý kiến gì không?"
Phùng Thái Úy hỏi.
Lời sai dịch này chính đang nói ra đáy lòng hắn.
Hắn ỷ vào nhiều người, không thèm để Cổ Lạc Nhi vào mắt.
Nhưng cứng rắn xông lên thế này, cho dù thắng, bên hắn nhất định cũng sẽ thương vong rất nặng.
Hắn cũng không phải thương tiếc tính mạng những thủ hạ này, mà là cảm thấy, ở trước mặt nhiều người mà khốn khổ mới giành được thắng lợi, thật sự là chuyện cực kỳ mất mặt.



Chương 81: Anh hùng cứu mỹ nhân
Phùng Thái Úy không khỏi có phần hối hận, sớm biết Cổ Lạc Nhi này khó đối phó như vậy, hắn thực nên mang nhiều người hơn một chút đến.
Lần sau, nên nhớ lâu một chút.
Sai dịch đáp: "Đại nhân, không bằng chúng ta phái người trở về chuyển hỏa tiễn tới đây, bắn vào trà lâu, chẳng phải có thể dễ dàng xem kịch vui sao?"
Phùng Thái Úy hai mắt sáng lên, hung hăng vỗ đùi.
Kêu lên: "Đúng rồi, ai ô."
Ơ, tiếng ai ô này là như thế nào?
Sai dịch ù ù cạc cạc, Thái Úy rốt cuộc là có đồng ý đề nghị này của hắn hay không nha?
Lại không nghĩ rằng, Phùng Thái Úy hưng phấn quá mức, đã quên trên người mình vẫn đang bị đau do té ngã.
Một lực vỗ xuống lớn như vậy, khiến vết thương trên lưng bị động đến đau đớn, nhịn không được kêu lên.
Cổ Lạc Nhi cũng kịp thời phản ứng tới, phát ra một tiếng cười nhạo.
Phùng Thái Úy chật vật khẽ trừng mắt với sai dịch.
Kêu lên: "Đã nghĩ ra ý kiến hay, còn ngẩn ra ở chỗ này làm gì? Còn không quay về lấy hỏa tiễn."
"Dạ, dạ, tiểu nhân đi ngay."
Sai dịch sợ tới mức luôn miệng đáp ứng, quay đầu bỏ chạy.
Phùng Thái Úy quay về phía bóng lưng hắn lớn tiếng kêu lên: "Mang thêm nhiều người tới đây nữa."
Hắn cũng không tin, ngày hôm nay hắn không đối phó được Cổ Lạc Nhi thế đơn lực bạc này.
Liên phi nghe rõ ràng lời sai dịch cùng Phùng thái úy nói.
Thất kinh hỏi: "Lạc Nhi, cô nói nên làm sao bây giờ?"
Một thị vệ tên Nguyên Phương đứng bên cạnh Cổ Lạc Nhi xin chỉ thị: "Hay là, thuộc hạ đưa các vị nương nương ra ngoài."
Cổ Lạc Nhi gật gật đầu.
"Nguyên Phương, ngươi và Vân Phi khẩn trương hộ tống các vị nương nương ra ngoài bằng cửa sau, về trong cung trước. Mọi người còn lại cùng ta canh giữ ở đây."
Đốt trà lâu là chuyện nhỏ, trước hết phải bảo vệ mọi người an toàn.
"Vâng."
Nguyên Phương và Vân Phi đáp ứng rồi đi vào trà lâu.
Liên phi không đồng ý cùng bọn hắn đi vào trong, nghĩa vô phản cố nói: "Lạc Nhi, ta không đi, ta và cô cùng canh giữ ở chỗ này."
Cổ Lạc Nhi khuyên nàng.
"Ái Liên, cô không biết võ công, ở chỗ này rất nguy hiểm, đi mau."
Vốn dĩ, Liên phi tên là Trang Ái Liên.
Phong hào Liên phi này chính là nàng lấy một chữ trong tên của nàng.
Cổ Lạc Nhi cùng các nàng chung tay, cũng đã xem như tỷ muội, đều xưng danh tự lẫn nhau.
Đương nhiên, đưa ra đề nghị này không thể nghi ngờ chính là Cổ Lạc Nhi.
Hừ, nàng mới không cần để người ta thường xuyên gọi nàng là Tiên phi nương nương.
Tất cả mọi người đều gọi này phi kia phi lẫn lộn, không phải tỏ rõ là các nàng cam nguyện làm phi tử của Đông Phong Túy sao?
Ách, làm phi tử của hắn, cùng hầu một chồng, mọi người còn phải giống như tỷ muội tốt ở chung, để hắn không phải lo trước lo sau, một mực hưởng thụ?
Nào có chuyện dễ dàng như vậy.
Trang Ái Liên cố chấp nói: "Không, ta không đi, cô không đi ta cũng không đi."
Cổ Lạc Nhi hai mắt cảnh giác nhìn Phùng Thái Úy, trả lời Trang Ái Liên.
"Cô không phải cũng biết, ta biết ám toán, hắn không làm gì được ta đâu. Cô lại khác, cô trước hãy rời đi, an toàn quan trọng hơn."
Trang Ái Liên nói gì cũng không chịu bỏ lại Cổ Lạc Nhi.
"Lạc Nhi, ta biết, cô cũng không có võ công. Mặc kệ như thế nào, ta nhất định phải cùng cô tiến thoái. Ta rõ ràng là phi tử hậu cung, cha ta và Phùng Thái Úy đều làm quan trong triều, ta nghĩ hắn sẽ không làm gì được ta."
Cổ Lạc Nhi còn muốn tiếp tục khuyên nàng, đã thấy vẻ mặt khẩn trương của Nguyên Phương và Vân Phi xuất hiện.
Hướng nàng bẩm.
"Nương nương, không ổn, người của Phùng Thái Úy đã phong tỏa ở phía sau trà lâu."
Phùng Thái Úy nghe thấy bọn hắn đối thoại, cười lạnh một tiếng.
"Muốn chạy sao? Quá muộn rồi. Ta khuyên các ngươi vẫn nên ngoan ngoãn đầu hàng đi, tất cả mọi người sẽ không hề gì."
Cổ Lạc Nhi không để ý tới hắn, nhỏ giọng hỏi Nguyên Phương.
"Người chúng ta phái đi thỉnh cứu binh đâu?"
Nguyên Phương cũng hạ giọng trả lời: "Hai người bọn họ đi sớm, đã ra ngoài, không bị người khác phát giác."
Cổ Lạc Nhi thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần chờ đến khi cứu binh đến, thì dễ xử lý rồi.
Nhưng là, Đông Phong Linh ở trong cung, thị vệ bẩm báo với nàng, hiển nhiên phải đi qua tầng tầng trạm kiểm soát, tốn công tốn sức.
Nàng tuyệt đối không đến nhanh được.
Hơn nữa, cho dù Đông Phong Linh đến đây, Phùng Thái Úy có thể sẽ trở mặt hay không?
Mà Lý Tể tướng cùng Phùng Thái Úy chức quyền tương đương, hắn có thể chế trụ Phùng Thái Úy sao?
Hắn sẽ vì các nàng vốn không quen biết tới đối nghịch với Phùng Thái úy sao?
Cổ Lạc Nhi ưu tâm lo lắng.
Phùng Thái Uy đang chờ viện binh cùng hỏa tiễn đến, tạm thời án binh bất động.
Hai bên ở trước bậc thềm giằng co.
Nắng rực rỡ chiếu lên bậc thềm, chiếu vào trên người mọi người, lại không cảm giác được một chút nhiệt độ nào.
Đang lặng im, đột nhiên, trên đầu đường truyền đến tiếng vó ngựa cùng tiếng bước chân lẫn lộn.
Cổ Lạc Nhi và Phùng Thái Úy, cùng với tất cả mọi người trên đường ngoảnh về phía phương hướng của âm thanh truyền đến.
Tiếng động dần dần gần hơn, một đám người vây quanh hai chiếc xe ngựa xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Phùng Thái Úy cao hứng cơ hồ muốn nhảy dựng lên.
Thật tốt quá, viện binh của hắn đến, lúc này Cổ Lạc Nhi có cánh cũng khó thoát.
Tâm Cổ Lạc Nhi đột nhiên chìm xuống đáy cốc. (đáy cốc: thấp nhất)
Cứu binh của mình còn chưa tới, người của Phùng Thái Úy lại tới trước.
Người đến không nói, còn đưa đến hỏa tiễn nhiều như vậy.
Hôm nay, trà lâu của nàng thật sự phải xong đời sao? Còn chưa khai trương đã bị phá hủy trong chốc lát?
"Phùng Thái Úy."
Cổ Lạc Nhi vẫn định làm lại trò cũ, sáp khoa đả hồn kéo dài thời gian.
Đáng tiếc kế sách của nàng giờ đây không có hiệu quả.
Phùng Thái Úy trải qua mấy lần vật lộn, với tính cách nàng đã vô cùng hiểu rõ, nàng há miệng, hắn liền biết nàng muốn làm gì.
Bởi vậy, Cổ Lạc Nhi vừa mới kêu tên hắn, Phùng Thái Úy đã lập tức nâng tay cản nàng.
"Không cần gọi, ta biết ngươi muốn nói cái gì. Ta sẽ không mắc phải mưu của ngươi nữa đâu. Các ngươi, phóng hỏa tiễn cho ta, thiêu hủy trà lâu."
Hai chiếc xe ngựa đã đi tới phía dưới bậc thang, trên xe ngựa chứa đầy cung tiễn và nguyên liệu dẫn lửa.
Nghe Phùng Thái úy phân phó xong, thủ hạ của hắn ai dám không theo?
Đều cầm lấy cung tiễn, dùng nguyên liệu dẫn lửa quấn trên đuôi mũi tên, châm lửa, bắn về phía Minh Châu lâu.
Nguyên Phương ,Vân Phi cùng với nhóm thị vệ vội vàng vung yêu đao trong tay, muốn ngăn lại hỏa tiễn.
Nhưng, hỏa tiễn rất nhiều, hơn nữa phần nhiều đều bắn về phía nóc nhà, bọn hắn căn bản ngăn không được.
Nguyên Phương tức giận kêu to: "Phùng Thái Úy, ngươi biết rõ đây là các vị nương nương, dám phóng hỏa đốt các nàng. Ngươi gánh được trách nhiệm này sao?"
Phùng Thái Úy mặc nhiên cười ha ha.
Gánh không xong trách nhiệm?
Gánh không xong mà hắn vẫn làm như vậy sao?
Không thèm để ý đến Nguyên Phương, chỉ vào trà lâu kêu gào nói: "Bắn tên, cứ việc bắn cho bản đại nhân."
Trong lúc này, hỏa tiễn càng dày như mưa rào bắn tới Minh Châu lâu.
Vệt vệt hỏa diễm xẹt qua, cuồn cuộn khói đặc.
Cổ Lạc Nhi âm thầm kêu khổ.
Xong rồi xong rồi, lúc này Minh Châu lâu đúng là xong đời rồi.



Chương 82: Hại người không thành phản thành bị hại
Trước hết nghĩ biện pháp chạy trốn rồi nói sau.
Trong đầu đang nhanh chóng nghĩ cách chạy trốn, đột nhiên giữa không trung lóe lên hắc ảnh, người nọ thân choàng áo đen, đầu đội mũ đen bay lượn trong hỏa tiễn.
Bên mũ buông xuống lụa đen, hoàn toàn che đậy lại dung mạo của hắn.
Nhưng không ngăn được, dáng người tuyệt diệu cùng khí phách khiếp người của hắn.
Tim Cổ Lạc Nhu bỗng nhiên đập nhanh hơn.
Cơ hồ muốn bật thốt lên kêu ra, Đạp Tuyết công tử.
Nguyên Phương và Vân Phi bên cạnh cũng đã kêu lên.
"Mau nhìn a, là Đạp Tuyết công tử."
"Thật tốt quá, Đạp Tuyết công tử đến đây, chúng ta được cứu rồi."
Trong truyền thuyết, Đạp Tuyết công tử từ trước đến nay dám làm việc nghĩa, hành hiệp trượng nghĩa.
Hôm nay hắn nhất định thấy chuyện bất bình nên đến.
Bọn thị vệ được sự cổ vũ, yêu đao cầm trong tay múa đến thủy tiết bất thông.
 (thủy tiết bất thông: nước không ngấm qua được, ý là hăng hái vung kiếm)
Tất cả hỏa tiễn bắn về phía lầu một của Minh Châu lâu đều bị bọn hắn chặn trở về.
Cổ Lạc Nhi lại ngửa mặt nhìn Đạp Tuyết công tử giữa không trung.
Chân hắn đạp lên một mũi tên lửa, mượn lực bay lên đỉnh Minh Châu lâu.
Một thoáng kia, Cổ Lạc Nhi có một loại ảo giác, dường như hắn không phải là một người, mà là một đầu Hùng Ưng tự do bay lượn.
Hắn bễ nghễ thiên hạ, đến phía trên điều khiển mọi người.
Lại dường như, hắn không phải chỉ là một người, mà là vô số hắn.
Vô số hắn bảo vệ quanh Minh Châu lâu, ai cũng không làm gì được hắn.
Đạp Tuyết công tử trên đỉnh lâu, Cổ Lạc Nhi đứng dưới mái hiên, không nhìn thấy hắn.
Nàng chỉ nhìn thấy, hỏa tiễn đầy trời lao ngược trở lại, giống như từng con hỏa xà phản phệ, mang theo khói đặc cuồn cuộn, bắn ngược trở lại giữa đám người Phùng Thái úy mang đến.
Có mấy tên thủ hạ của Phùng Thái Úy trúng tên, đau đến oa oa kêu to.
Còn có mấy tên thủ hạ trên quần áo bắt lửa, bỏ lại cung tiễn trong tay, không ngừng giậm chân.
Phùng Thái Úy miệng há lớn, như choáng váng nhìn lên đỉnh Minh Châu lâu.
Trên đỉnh lại bay xuống vài mũi tên, lao chính giữa vào hai xe ngựa chở nguyên liệu dẫn lửa.
Xe ngựa bị dẫn cháy, chợt dấy lên hỏa diễm hừng hực.
Hai con ngựa kéo bị lửa cháy nướng phần đuôi, thất kinh, liều mạng vùng vẫy.
Trong lúc hoảng loạn, quẫy không thoát khỏi dây cương, đành phải kéo xe ngựa chạy tán loạn xung quanh.
Cũng không quản có người cản ở trước mặt chúng hay không.
Bên cạnh xe ngựa đều là người của Phùng Thái Úy.
Chỗ ngựa đâm qua, có người bị ngựa giẫm trọng thương, có người vừa mới dập lửa trên y phục lại bị lửa trên xe dẫn đốt, còn có người bị xe ngựa đụng cho bị thương.
Con ngựa cũng không để ý những việc này, tiếp tục kéo xe ngựa xông lên phía trước.
Đuôi của nó đang bị lửa dẫn đốt, đau đớn khó nhịn, có thể không mau chạy trối chết sao?
Mắt thấy xe ngựa đã xông ra khỏi nơi thủ hạ đứng của Phùng Thái Úy, xông vào đường qua lại.
Cứ xông về phía trước, tất sẽ làm hại đến dân chúng, nhà dân bên đường vô tội.
Cổ Lạc Nhi vội vàng kêu: "Nguyên Phương, các ngươi nhanh kéo lại xe ngựa."
Nguyên Phương vừa đáp ứng, còn chưa kịp hành động, đã thấy giữa không trung lại hiện lên hắc ảnh.
Thân pháp của hắc ảnh thật sự quá nhanh, như một làn khói nhẹ, xẹt qua bầu trời.
Cổ Lạc Nhi còn chưa nhìn rõ ràng, đã nghe con ngựa truyền đến hai tiếng hí dài thảm thiết, ngã trên mặt đất.
Hai chiếc xe ngựa ngừng lại, ngọn lửa lớn trên xe càng phát ra hung mãnh.
Trên đỉnh một gian tửu lâu đối diện, Đạp Tuyết công tử đứng ở trên một góc mái cong nhếch lên, áo khoác đen theo gió lay động.
Lụa đen trên mặt hắn cũng nhẹ nhàng đong đưa trong gió.
Hắn từ trên cao liếc nhìn mọi người phía dưới.
Phùng Thái Úy sợ tới mức động cũng không dám động.
Cổ Lạc Nhi cũng đứng sững sờ, vẫn không nhúc nhích.
Nàng không phải bị dọa choáng váng, mà là nhìn ngây người.
Trời ạ, nàng rốt cục cũng được tận mắt nhìn thấy đại hiệp trong truyền thuyết.
Quá soái.
Đã được gặp qua Đạp Tuyết công tử một lần, gặp qua Lãnh Dạ hai lần, nhưng chưa được trông thấy bọn hắn thi triển công phu ra sao.
Hiện tại, nàng cuối cùng cũng được nhìn thấy.
Mặc dù, thân pháp Đạp Tuyết công tử quá nhanh, nàng không thể thấy rõ ràng.
Nhưng cho dù thân pháp như thế nào, hiện giờ khí thế hắn đứng trên mái cong, thân hình đón gió mà đứng, khiến cho không thể không người nào loạn tâm.
Khó trách nhiều người mê luyến Đạp Tuyết công tử như vậy, Cổ Lạc Nhi rốt cục đã hiểu.
Nàng rốt cục đã tin tưởng lời An Thụy nói.
Bất giác, lại nhớ tới cái hôn kia của Đạp Tuyết công tử.
Cổ Lạc Nhi nhẹ nhàng mấp máy môi của mình.
Phía sau nàng, vài vị hậu phi đều từ trong trà thất chạy ra, cũng ngẩng lên mặt, ngơ ngác nhìn lên mái cong đối diện, Đạp Tuyết công tử ngọc thụ lâm phong kia.
Đạp Tuyết công tử trong truyền thuyết thần long kiến thủ bất kiến vĩ.
 (thần long kiến thủ bất kiến vĩ: thần rồng có thể nhìn thấy đầu không thấy đuôi.)
Đạp Tuyết công tử thần bí nhất trong truyền thuyết.
Hôm nay, các nàng rốt cục may mắn gặp được.
Chỉ một thân hình cũng khiến người mê luyến như thế, vậy dung nhan dưới diện sa kia, phải tuyệt sắc đến cỡ nào a?
Một đầu phố, lại truyền tới âm thanh cước bộ hỗn loạn.
Nhưng không ai ngoảnh về phía âm thanh liếc một cái, tất cả mọi người đều đang ngơ ngác nhìn Đạp Tuyết công tử.
Nhìn đến mức cổ đều mỏi nhừ, nhưng lại không đành lòng thu hồi tầm mắt.
Diện sa của Đạp Tuyết công tử hơi hơi giật giật, tựa như nhìn sang phía phương hướng âm thanh.
Sau đó, mọi người chỉ cảm thấy trước mắt hoa hoa, nhìn kỹ lại thì trên mái thượng đã không thấy Đạp Tuyết công tử nữa.
Đúng vậy, chỉ trong nháy mắt, đã không thấy tăm hơi hắn.
Bầu trời xanh thẳm, chỉ còn lại một góc mái cong, lẻ loi đứng sừng sững, có vẻ có chút lạnh lẽo.
Hắn cứ biến mất như vậy, thậm chí không ai thấy rõ hắn rời đi như thế nào.
Cổ Lạc Nhi vẫn một mực ngửa mặt nhìn lên nơi Đạp Tuyết công tử đã đứng.
Dù không thấy hắn nữa, vẫn không muốn thu hồi tầm mắt.
Tiếng bước chân vang dưới bậc thềm Minh Châu lâu.
Người của Phùng Thái Úy đã dập tắt được lửa trên người, rút ra tên trên người, thất linh bát lạc đứng ở dưới bậc thang.
 (thất linh bát lạc: đại ý tan tác, kẻ đây người đó)
Có đứng, có ngồi, có người còn đang nhợt nhạt rên rỉ, chật vật không chịu nổi.
Cổ Lạc Nhi rốt cuộc kéo lại tầm mắt, nàng còn phải đối phó với Phùng Thái Úy .
Dưới bậc thang, mấy chục sai dịch vây quanh một con ngựa.
Người trên ngựa mặc quan bào đỏ thẫm, đầu đội mũ cánh chuồn, tuổi cùng Phùng Thái úy không sai biệt lắm, tuấn lãng phi phàm.
Nhưng không có vẻ mặt gian trá như Phùng Thái Úy, mà có vẻ vô cùng trung thực.
Hắn đang từ trên lưng ngựa đi xuống.
Cổ Lạc Nhi hỏi Nguyên Phương: "Hắn là ai vậy."
Nguyên Phương vui không kiềm được nói: "Hồi nương nương, hắn chính là Lý Tể tướng Lý đại nhân, chúng ta được cứu rồi."
Cổ Lạc Nhi trong lòng nhẹ nhõm.
Nhớ tới Đông Phong Linh mỗi lần nhắc tới Lý Tể tướng ánh mắt đều sáng rọi, không nhịn được vui vẻ.
Không ngờ Đông Phong Linh cũng thật tinh mắt nha.
Về chuyện của Lý Tể tướng mấy ngày này nàng nghe được không ít, nghe nói Đông Phong Túy gần như giao hết đại sự triều đình cho hắn xử lý.
Hắn mọi ngày đều cẩn trọng, vô cùng chăm chỉ xử lý triều chính.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .